Cơ thể thường nói với chúng ta từ rất sớm. Một bờ vai nhô cao hơn bình thường, hơi thở ngắn lại, hàm răng siết chặt hay cảm giác muốn rời khỏi một căn phòng thật nhanh.
Trong thực hành, tôi không cố sửa ngay những tín hiệu ấy. Tôi ở lại đủ lâu để hiểu chúng đang bảo vệ điều gì và đang cần điều gì.
Lắng nghe cơ thể không đồng nghĩa với chiều theo mọi cảm giác. Đó là học cách nhận ra giới hạn, nhu cầu và sự thật đang có mặt trước khi lựa chọn bước tiếp theo.
“Cơ thể không chống lại ta. Nó luôn cố gắng đưa ta về nơi an toàn bằng ngôn ngữ riêng của mình.”
